Kênh thông tin hỏi đáp

Lắng nghe các bà mẹ mô tả cảm giác ‘ngất ngây’ khi sinh thường

May 24, 2017 4:33 am

Bạn đã bao giờ nghĩ mình bị gãy một cái xương, tệ đến mức, nó sắp đâm xuyên qua da? Bạn đã bao giờ bị bỏng độ 3? Đó chính là cảm giác khi sinh thường.

Sinh nở là một điều kỳ diệu. Nhưng rõ ràng, việc đưa một con người tí hon ra khỏi cơ thể bạn có thể gây vô vàn đau đớn, nhất là khi không dùng tới thuốc giảm đau hay gây tê ngoài màng cứng.

Như thể mọi mẩu xương trong cơ thể bạn đều vỡ vụn ra và tất cả cùng lúc được đẩy hết ra ngoài.

Hoàn toàn theo nghĩa đen, cơ thể tôi bị xé toạc làm đôi theo chiều dọc, tiếp sau đó là trạng thái phấn khích dữ dội nhất mà tôi chưa bao giờ trải qua.

Lần sinh nở cuối cùng của tôi là 12 năm trước. Nhưng tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác đau đớn khi đó. Tôi đã làm tất thảy mọi việc: khóc lóc, la hét, cầu nguyện cho nó sớm qua… Tôi nhớ có lúc còn đập đầu mình vào phòng tắm bệnh viện để bớt đau hơn. Nhưng một khi phép màu nhỏ bé chào đời, cảm giác cực kỳ nhẹ nhõm lan tỏa và mọi đau đớn giờ đây đều trở nên xứng đáng khi bạn được ôm ấp con trên tay.

Bạn biết những dây rợ buộc chặt quanh càng một con cua bể hay một con tôm hùm? Nếu bạn liên tục kéo căng chúng ra, chúng sẽ trở nên nóng rát. Âm đạo của tôi khi sinh con cũng có cảm giác đó. Vòng lửa chính là cơn đau tồi tệ nhất mà tôi từng trải qua.

Tôi sinh thường cả 2 lần và cảm giác lúc đó giống như đường ruột của bạn trương phình lên, bốc cháy đồng thời bị xâm nhập bởi vô số những kẻ ngoài hành tinh tí hon.

Cơn đau vô cùng khủng khiếp và khi đầu em bé nhô ra, cảm giác giống như một đám cháy vậy. Nhưng phần tệ nhất là khi một y tá bước vào và đề nghị tôi có thể yên lặng một chút được không bởi tôi đang khiến các sản phụ khác khiếp sợ.

Sinh thường mà không dùng bất cứ loại thuốc giảm đau hay gây tê ngoài màng cứng, cường độ cơn đau khốc liệt tới nỗi bạn có cảm giác như mình là một con thú hoang và cơn đau đơn giản là vượt qua mọi nỗ lực xử lý của não bộ.

Tôi đau tới nỗi không thể mở nổi mắt. Tôi có cảm giác nếu mình buông tay khỏi tay vịn trên bàn đẻ, tôi sẽ chết. Rặn đẻ thì tương tự cảm giác âm đạo bạn đang bị xé toạc ra và bừng bừng lửa cháy. Nhưng khi em bé chào đời, cảm giác thật tuyệt. Bạn ngay lập tức chẳng còn đau ốm gì sất. Bạn sẽ thấy cơ thể rỗng không và mình thật gày gò và giờ đã có con!

Các cơn co thắt đau tới nỗi bạn có cảm giác như mình sắp chết, sau đó là áp lực và mong muốn rặn đẻ. Tôi quằn quại trên giường như thể bị quỷ ám, van xin ai đó cho tôi chút thuốc giảm đau. Tôi nhớ có một lúc tôi còn hỏi y tá rằng, có phải mình sắp chết không và họ chỉ bật cười. Điều đó khiến tôi tức điên lên.

Đầu tôi như thể bị bẻ ngoặt ra sau. Tôi ngồi dậy, rít lên với bác sĩ ‘Hãy lấy thứ này ra khỏi người tôi ngay!’. Tôi tạo ra những tiếng ồn mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình có thể tạo ra trước đây. Tới giờ, tôi vẫn còn gặp ác mộng khi hồi tưởng. Nếu tôi có quyết định sinh thêm bé nữa, tôi chắc rằng sẽ không bao giờ chọn sinh thường.

Cơn đau vô cùng dữ dội, tới mức tôi nghĩ mình đã thực sự ngất xỉu hoặc nôn mửa. Các bạn cứ hình dung trò kéo co mà ruột chính là đoạn dây. Cơn rặn cuối cùng là thứ khó khăn nhất tôi từng làm nhưng nghe tiếng con khóc 1 giây sau lại là một trong những cảm giác tuyệt vời nhất tôi từng có.

Sinh con mà không có sự trợ giúp của thuốc giảm đau giống như việc đẩy cả phần dưới cơ thể bạn chìm nghỉm trong đống dung nham phun trào từ ruột và sau đó bốc cháy bừng bừng.

Bạn đã bao giờ nghĩ mình bị gãy một cái xương, tệ đến mức, nó sắp đâm xuyên qua da? Bạn đã bao giờ bị bỏng độ 3? Đó chính là cảm giác khi sinh thường.

Tôi chưa bao giờ hét to như thế trong đời. Cơn đau là có thật. Tôi muốn cào cắn thứ gì đó vì đau. 1 giây sau, con chào đời, địa ngục rực lửa biến mất và tôi có cảm giác mình có thể bật dậy, chạy một cuộc đua marathon trong vài giờ.

Tôi thích nghĩ về việc sinh thường như bước vào một ngôi nhà bị ma ám. Bạn phấn khích và sợ hãi, bạn có thể vô tình tự làm bẩn mình hoặc đấm ai đó nhưng một khi nó qua đi, bạn sẽ thấy: Chà, cũng không đến nỗi nào!

Sinh nở đau đớn không tưởng và cũng xứng đáng không tưởng. Gần như cảm giác buồn bã xâm chiếm tôi khi các con gái rời khỏi cơ thể tôi hoàn toàn. Tôi thấy trống rỗng và đơn độc. Các bạn hãy giống tôi, chọn gây tê ngoài màng cứng.

Đó là cơn đau tồi tệ nhất đời tôi và chỉ có thể được so sánh với hình ảnh một khối bê tông đang từ từ thúc qua âm đạo tôi ra ngoài.

Khi tôi chuyển dạ, tôi hét lên đòi được gây tê ngoài màng cứng nhưng đã quá muộn. Bé con chào đời, nặng tới 4,55kg. Tôi tan nát cơ thể và cần vô số mũi khâu. Cách tốt nhất để mô tả cơn đau lúc đó là giống như khi bạn cố gắng rặn ra 1 quả dứa kích cỡ bằng trái bóng bowling. Tôi thậm chí còn nghĩ rằng, đã có lúc tôi đề nghị bác sĩ hãy giết tôi đi.

Lần sinh thứ 3, tôi quyết định thử sinh thường, hoàn toàn không dùng thuốc. Tôi lập tức thấy hối tiếc vì quyết định này. Mọi thứ tôi học được về cách kiểm soát cơn đau đều trở nên vô dụng. Kỹ thuật hít thở ư? Tôi thậm chí còn thấy mình chẳng thở chút nào. Khi bế con trên tay, mọi thứ đã bị lãng quên. Nhưng tôi sẽ không bao giờ chọn sinh thường nữa.

Bài viết liên quan